Chuẩn bị đi ngủ, tôi chợt nhớ về 1 câu chuyện trong Nam hoa kinh của Trang Tử: Có 1 người đàn ông, anh ta cảm thấy phiền về chiếc bóng và bước chân của mình. Anh ta thấy phiền đến mức quyết định thoát ra khỏi chúng, cách đầu tiên người đó nghĩ ra là chạy chốn. Vậy là anh bắt đầu chạy, nhưng mỗi khi anh ta đặt chân xuống, bước tiếp theo lại xuất hiện và cái bóng thì theo sát không rời. Anh ta nghĩ rằng anh ta thất bại là do anh ta chưa đủ nhanh. Vì vậy, anh ta bắt đầu chạy nhanh hơn và cho đến lúc gục chết. Người đàn ông đó không nhận ra rằng anh ta chỉ cần bước vào bóng dâm, chiếc bóng của anh sẽ biến mất. Nếu như ngồi xuống và tĩnh tâm, anh ta sẽ không còn nghe hay nhìn thấy bước chân nào nữa. Câu chuyện này làm tôi liên hệ đến đoạn thời gian của mình, cố gắng phấn đấu, nỗ lực, nợ rồi trả nợ, rồi tự hào rằng mình là một người trẻ tuổi có lý tưởng và nhiệt huyết. Cứ nỗ lực mãi vì một lý tưởng nào đó, nhưng lý tưởng lại luôn nằm ở tương lai. Tương lai thì mãi không đến, cứ một mục tiêu ...