Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2023

Tử vi và tự do

 Trong một lần trao đổi với một người bạn, cô ấy làm tôi tò mò về những gì cô đã trải qua, những phẩm chất mà cô ấy đã ấp ủ, điều gì đẹp đẽ mà cô mang tới thế giới này, tôi đã xin lá số tử vi của cô ấy để chiêm nghiệm. Giờ nghĩ lại đó lại là một sai lầm, đáng lẽ tôi nên rời đi khi thấy được những điều muốn thấy, tôi đã nấn lá lại một lúc rồi trả lời cô vài câu hỏi về tương lai của cô ấy. Tương lai mà tôi nói đó chẳng có gì gọi là tương lai cả, tôi phải trung thực với bản thân rằng tôi không có khả năng biết trước tương lai, không ai có khả năng biết trước tương lai, kể cả Thượng Đế, Phật hay đấng sáng tạo, ngay cả khi họ là những người tạo ra thế giới.  Tôi có nghiên cứu một chút tử vi, cũng nhận được khá nhiều câu hỏi của mọi người, nếu nói văn chương thì người ta tò mò về tương lai của mình, nhưng quả thực chúng chẳng khác gì những nỗi sợ và sự đổ lỗi. Mọi người có nhiều vấn đề để lo lắng, chịu trách nhiệm, những thứ này giúp cho mọi người có động lực sống tiếp. Vì tính khôn...

Những suy ngẫm buổi tối về cuộc sống vô nghĩa

Hình ảnh
 Tôi có cảm giác như mình đã chết được một khoảng thời gian vậy. Nhìn vào quá khứ, quá khứ chẳng có gì gọi là quá khứ, chúng là những thứ đã chết, dù nó có tươi đẹp hay đau khổ thì chúng cũng đều đã chết, chúng đã ngủ yên mãi mãi, chúng chẳng thể vươn dậy từ nấm mồ rồi làm gì đó với tôi cả. Nhìn vào tương lai, tương lai chẳng có gì gọi là tương lai, mỗi giây phút của tương lai đều được sinh ra từ giây phút hiện tại, giây phút hiện tại của bây giờ cũng chính là tương lai của giây phút trước đó, nhiều người có thể có nhiều khát khao, hy vọng, mong ước với nó nhưng với tôi chẳng có gì cần phóng chiếu vào đó cả, rồi nó sẽ tới, vấn đề chỉ là thời gian, thời gian chẳng là gì so với vĩnh hằng, nếu cứ chờ đợi tương lai như thế sớm hay muộn cái chết cũng sẽ đến, rồi tôi sẽ chìm vào vĩnh hằng. Nhìn vào hiện tại, hiện tại thì tôi trống rỗng, nói rằng hiện tại tôi như đã chết có vẻ là đúng nhất, chẳng có vui, chẳng có buồn, cũng chẳng hạnh phúc, càng chẳng đau khổ, cũng chẳng chán nản, chỉ đơn...

Quê hương cũng không thanh bình

 Tôi đang ngồi tại Sơn La - ẩn cư, với nhiều người đó có thể nó thật lãng phí, tôi còn trẻ thế, tôi còn nhiều mong ước thế, tương lai của tôi dài đến thế, nếu tôi chú tâm tôi có thể xây dựng cả một đế chế, một doanh nghiệp, chúng thật to lớn làm sao, vỹ đại làm sao, thách thức làm sao. Tôi cũng thấy vậy, tôi không bác bỏ quan điểm của mọi người, vậy nên tôi mong rằng những lời này tôi có thể gửi đến những người thật sự quan tâm tới tôi và họ có thể hiểu những điều đang ở trong tôi lúc này. Tôi vốn dĩ được sinh với bàn tay nắm, chắc mọi người cũng thế, điều đó chứng tỏ tôi đã mang điều gì đó tới thế giới này. Điều đó hẳn phải đẹp đẽ, phải cao cả và thiêng liêng thì tôi mới chấp nhận đến với thế giới này. Mẹ tôi đã hỏi vậy nó là cái gì? - Con không biết, con đã chứng ngộ, Phật sau chứng ngộ chỉ làm kẻ ăn mày, Jesus sau chứng ngộ cũng chỉ là ăn mày, Kabir cũng vậy, nên chắc con cũng chỉ là kẻ lang thang nào đó, không tốt đẹp như mẹ nghĩ đâu. - Vậy chuyện học đại học của con thì sao? -...