Bài đăng

Về Tây Nguyên

Tây Nguyên lạ lùng làm ta ngơ ngác Giữa núi cao và rừng già im lặng Ta chờ ai ở cao nguyên giá lạnh Bởi lời em hay câu hát trong đêm Em người con gái dơ đrá xinh xắn Chìm đắm mình với ca khúc Tây Nguyên Bừng tỉnh giấc ta mong trời rạng sáng Mong gặp em với điệu múa, tiếng đàn Cơm lam tím em đây vừa nấu chín Rượu ghè ngon và cảm nhận tinh khôi Cùng cô gái với nụ cười duyên dáng Ta thấy lòng mình mang nỗi tương tư Ta khao khát tình yêu cháy bỏng Nay ra về với phồn hoa đô thị Xin hẹn gặp em trong mùa xuân tới Lại nhảy múa đánh chiêng và thắp lửa

Về quê anh đi

  Em về Bắc Giang quê anh Mà ngắm đồi núi mà xem bờ vùng Trưa hè yên ả em ơi Không khí mát lành chẳng tiếng còi xe Cánh đồng như tấm lụa xanh Em về mà vẽ, từ từ ngâm thơ Đồi gần lại nối đồi xa Chào mào với sẻ bay ra bay vào Tối đến làm tý rượu nào Thế là đã rõ tình người Bắc Giang

Em đã hiểu lòng anh?

Chỉ khi em đã hiểu lòng anh Mới thấy tình yêu là hạnh phúc Và khi em đã giận, không lành Mới hỏi: yêu làm gì, thêm mệt? Đôi mắt tình yêu của em ấy Hãy mở ra đi, đừng nhắm lại Can đảm lên em, nhìn anh này Trái tim em sẽ say đắm đấy!

Bạn đòi hút thuốc

  Lúc chiều bạn hỏi tôi rằng Thuốc nào hút tốt thuốc nào mới phê Thuốc lào dám hút mới phê Thuốc lá mà hút đê mê lòng người Thuốc gì thì cũng thế thôi Thuốc nào thì cũng hại tâm con người Lỡ mà phát nguyện dính vào Kiểu gì anh cũng chẳng đường thoát ra

Bố Quắc lại hát

Bố lại hát rồi Quắc ơi Bố lại ca bài con sáo sang sông Bố hát tiếng to vỡ làng Bố hát những bài chữ tình em hay Bố hát tiếng lòng của tâm Bố hát toàn bài u sầu biết không

Bảo nhau đi thi

Ngày nào hai đứa bảo nhau Phải học cho tốt phải thi qua mùa Phải có thêm tý tiền vào Sau này có tiếng vẻ vang với đời Bây giờ thì mới bẽ bàng Một thằng chán nản, một thằng về quê Nước Nga thì trách thì chê Hà Nội cũng chẳng làm mê lòng người Thanh niên nay sức hai mươi Tâm thì chán nản như là cụ ông Tiền tài chẳng thèm nhọc công Không dám cầu lộc, chẳng cầu bình an Vì không vọng tưởng mà tham Trên rõ đạo trời, dưới hiểu nhân tâm Nhìn người như con sóng cuộn Vẫn luôn muốn động, muốn cao đến trời Sóng ơi cao vừa vừa thôi Cao lắm mà hại biết bao cửa nhà Lỡ mà chạm được trời xanh Trở về với biển biết gọi gì đây Ông vốn là nước mà thôi Với tâm mong cầu tên sóng gọi lên

Tại sao anh yêu em

  Dưới bóng tre mát mẻ Tóc em dài óng ánh Em đã truy hỏi anh Tại sao anh yêu em Anh tiến lại gần em Để trái tim đập mạnh Em ngại ngùng cứ hỏi Tại sao anh nói đi