Bảo nhau đi thi
Ngày nào hai đứa bảo nhau
Phải học cho tốt phải thi qua mùa
Phải có thêm tý tiền vào
Sau này có tiếng vẻ vang với đời
Bây giờ thì mới bẽ bàng
Một thằng chán nản, một thằng về quê
Nước Nga thì trách thì chê
Hà Nội cũng chẳng làm mê lòng người
Thanh niên nay sức hai mươi
Tâm thì chán nản như là cụ ông
Tiền tài chẳng thèm nhọc công
Không dám cầu lộc, chẳng cầu bình an
Vì không vọng tưởng mà tham
Trên rõ đạo trời, dưới hiểu nhân tâm
Nhìn người như con sóng cuộn
Vẫn luôn muốn động, muốn cao đến trời
Sóng ơi cao vừa vừa thôi
Cao lắm mà hại biết bao cửa nhà
Lỡ mà chạm được trời xanh
Trở về với biển biết gọi gì đây
Ông vốn là nước mà thôi
Với tâm mong cầu tên sóng gọi lên
Nhận xét
Đăng nhận xét