Cái tôi và những cuộc chiến không cần thiết
Tôi vốn luôn tò mò với mọi thứ diễn ra bên trong cũng như bên ngoài bản thân mình, sự tò mò ấy đã dẫn tôi đến với môn tử vi. Quả thực đây là bộ môn khá hay vì nó có thể đưa ra một vài luận đoán và khái quát chung về cả đời người, những giá trị người ấy sẽ theo đuổi, những thứ đã đang và sẽ diễn ra trong tâm thức của họ. Tôi đã xem tử vi cho một cậu bạn thân có mệnh Thiên Tướng và cậu vẫn chia sẻ với tôi một câu mà đến giờ vẫn luôn ở trong tâm trí của mình:"Quả thực em có cảm giác cuộc đời em như 1 cuộc chiến vậy!"
Cuộc chiến ư, có vẻ cậu ấy đã đúng, vậy thì chúng ta sẽ chiến đấu với ai, ai đang là kẻ thù ở phía bên kia chiến tuyến mà ta cần tiêu diệt, làm tê liệt họ, khuất phục họ và khiến họ phải đầu hàng? Tôi đã thiền về nó và nhận được những trải nghiệm hết sức vi tế mà tôi sẽ dùng ngôn từ giới hạn của mình để diễn giải chúng. Tâm trí của chúng ta là 2 thái cực đối lập, nếu bạn quan sát khi một ý nghĩ khởi lên rằng ta muốn làm việc gì dường như ngay lập tức một ý nghĩ chống đối, phản biện lại việc ta muốn làm cũng khởi lên. Câu nói "để ngày mai, để ngày mốt, năm phút nữa hãy bắt đầu" dường như là hiện thân dễ thấy nhất của hiện tượng này. Trí năng vốn là như vậy, chúng cứ khơi gợi vấn đề rồi lại tìm cách giải quyết vấn đề ấy và trong cách giải quyết vấn đề lại nảy sinh một vấn đề mới hóc búa hơn nhiều. Và rồi bên trong con người chúng ta lại tự tạo ra 2 cực đối lập để tranh đấu lẫn nhau, cuộc chiến này dường như chẳng bao giờ ngã ngũ, nó bất tận tới khi ta chết.
Một đứa trẻ sẽ chẳng có cuộc chiến ấy, nó chỉ đơn giản chạy nhảy và làm những điều mà chúng thích, khám phá những thứ mà chúng tò mò nhưng khi chúng trở nên lớn dần thì lại khác. Khi đứa trẻ đã hiểu về nó, nó bắt đầu tìm hiểu những đứa trẻ khác, chúng chơi cùng nhau, chia sẻ đồ chơi với nhau khi chúng vui vẻ nhưng khi chúng giận dữ thì sự chiếm đoạt bắt đầu và chúng bắt đầu tranh giành đồ chơi của nhau. Chúng cào, cấu, cắn những người dám lấy đồ của chúng để thể hiện sự giận dữ của mình. Một số đứa thì khóc lóc và tiếng khóc cũng đã giúp chúng lấy lại nó.
Mọi chuyện bắt đầu lớn dần lên khi chúng bắt đầu lớn dần và bắt đầu tìm hiểu về nửa thế giới còn lại, bé trai thì tìm hiểu bé gái và ngược lại. Những người đàn ông bắt đầu quan tâm đến địa vị, quyền lực và sức mạnh của mình, họ muốn đi chinh phục các cô gái. Những cô gái bắt đầu quan tâm đến nhan sắc, ngoại hình, sự quyến rũ cơ thể của mình và cô ấy muốn người đàn ông sẽ chết lặng từ cái nhìn đầu tiên, sau đó cô ấy sẽ hạ gục anh ta bằng nghệ thuật, âm nhạc và sự sáng tạo của mình. Đúng vậy trong tình yêu dường như sự mềm mại của người phụ nữ vẫn có quyền năng cao hơn, bản thân người đàn ông với đặc tính chinh phục của mình, anh ta đã chết ngay từ giây phút đầu tiên khi nhìn thấy một cô gái đúng gu mà anh ta hằng ao ước, chết vì cô ấy có cái mũi đẹp chẳng hạn. Bạn không thể sống và yêu một người mãi chỉ vì cái mũi của họ đẹp được, đó là sự xuẩn ngốc, nhưng tại sao lại như vậy. Và hãy nhìn vào câu chuyện tình ấy đi, vinh danh tình yêu, họ bảo rằng bạn hãy làm điều này cho họ, sau nó vinh danh tình yêu họ nói bạn làm như vậy là sai rồi là không yêu họ và cũng vinh danh tình yêu họ nói rằng họ sẽ tha thứ cho bạn. Và bạn lại vẫn tiếp tục yêu cô gái ấy vì bạn vẫn còn yêu say đắm cái mũi này. Trong tình yêu cái tôi của cả 2 người sẽ không ngừng bị đối phương công kích, đặc biệt là người đàn ông, anh ta không thể mang sự logic, đạo lý, trí thông minh, toan tính, quyền lực của mình vào đó được, chúng sẽ bị người phụ nữ hủy hoạt dần và nó là những giây phút và trải nghiệm tuyệt vời nhất mà tôi nghĩ anh ta được trải nghiệm, chúng là những gánh nặng, chúng nên được loại bỏ. Nếu cái tôi của cả 2 cứ bị đối phương hủy hoại dần như vậy, hạnh phúc và an lạc sẽ khởi sinh, tình yêu sẽ là nấc thang đưa người ta đến với thiên đường. Nhưng xã hội và những người khác sẽ không muốn điều ấy xảy ra, xã hội cần cái tôi của bạn.
Ta đang sống trong một xã hội mà dường như lòng tham là động lực mạnh mẽ nhất để người ta làm việc, các khóa học làm giàu được chào bán khắp mọi nơi. Những doanh nhân được vinh danh vì họ đóng góp nhiều hơn vào GDP của đất nước, hình ảnh của họ được đưa lên mạng internet và trang báo nhiều hơn, điều đó tạo ra một tâm lý so sánh, đố kỵ và đấu tranh của mọi người. Số tiền người đàn ông có, bất động sản mà anh ta nắm giữ và chiếc xe mà anh ta đang đi là sự khẳng định địa vị đanh thép nhất trong xã hội. Khi người lính mới khi bước vào cuộc chạy đua này, họ có thể là một sinh viên mới ra trường hay một người mới bắt đầu đi làm, họ đã luôn được thủ thỉ vào tai rằng bạn phải thành công, bạn phải có nhà cửa, xe hơi, chiếc điện thoại đời mới nhất, chiếc đồng hồ thật đắt tiền,.. và bạn cần thành công thật nhanh, nhanh hơn sự già đi của cha mẹ bạn, con cái bạn cần học ở những trường tốt, vì khi chúng được giáo dục trong một môi trường tốt chúng sẽ thành công như bạn. Đây dường như là khát khao đầu tiên của mỗi người trẻ hiện tại.
Hiện tại, theo chuyên gia một người Việt cần tới 23 năm để mua một căn nhà, đây dường như là một tin vẫn vui vì người trẻ ở Hàn Quốc hay một số vùng ở Trung Quốc họ có làm cả đời cũng chưa chắc mua nổi một căn nhà. Điều đó có nghĩa một gia đình mới họ có thể dùng 3-4 năm tích lũy tài sản, sau đó dùng các đòn bẩy tài chính từ người thân, ngân hàng để sở hữu một căn nhà mà họ coi đó là tổ ấm. Tôi chẳng biết đó có thực sự là tổ ấm hay địa ngục giam hãm họ nữa, sau một tình yêu lãng mạn đã kết thúc bằng hôn nhân, họ bắt đầu lập những kế hoạch chi tiêu với một loạt các khoản phải chi thuộc vào trách nhiệm của gia đình với dòng họ, xã hội và cả tương lai của gia đình họ nữa (căn nhà, những đứa trẻ và khi họ về hưu). Một cặp vợ chồng bình thường không có nhiều sự giúp đỡ từ bố mẹ dường như phải từ bỏ hoặc hạn chế những niềm yêu thích vốn có như đi du lịch, spa hay những cuộc vui tốn kém khác. Đó còn chưa kể đến những đứa con được ra đời và chúng thì ngày một lớn lên, những vấn đề và rắc rối chúng sẽ gặp thì ngày một lớn dần.
Bố nuôi tôi ông vừa trở về từ Úc để bán căn nhà của mình, vậy là sau cả một đời làm việc cật lực, dường như người chẳng còn sở hữu một tài sản gì, không có nhà mà cũng chẳng có xe, cũng chẳng có vợ. Hằng ngày người vẫn luôn vui vẻ, lạc quan và hạnh phúc với những người con như tôi đến thăm người. Người đã đỡ đầu tôi trong những năm đầu tiên khi tôi vào đại học, với tôi người như một hiện thân của từ bi và lòng trắc ẩn. Thi thoảng tôi được đưa đi đến một số gia đình của sinh viên mà người sẽ giúp đỡ, người sẽ đến tận nhà quan tâm đến câu chuyện và hoàn cảnh của họ. Thường thì chúng sẽ là đồ ăn, chi phí bệnh viện cho những căn bệnh hiểm nghèo, chi phí đi học cho một sinh viên mới nhập học. Người sẽ quan tâm đến những sinh viên ở trong hoàn cảnh khó khăn mà vẫn khát khao vươn lên hơn vì dường như họ sẽ động lực chính để phát triển và vực dậy cả một gia đình khi việc học đã kết thúc. Chẳng có cuộc tranh đấu nào khi tôi ở bên cạnh người.
Còn nhớ lần đầu tiên khi tôi đến Hà Nội gặp người để tìm sự giúp đỡ cho những năm đầu đại học, tôi đã nói rằng con có một ước mơ lớn về sự thành công và con còn thiếu những sự nguồn lực cần thiết để đạt được nó, con mong người sẽ giúp con trong những năm đầu đại học này. Người đã giúp tôi 1 chiếc laptop, 1 khóa học tiếng anh, 2 năm học phí và người đã lấy đi ước mơ to lớn ấy của tôi. Sự lấy đi này không phải sự lấy đi như mọi người vẫn nghĩ, nó chỉ đơn giản là khi tôi ở cạnh người nó biến mất. Ước mơ này chẳng qua chỉ là một từ đẹp đẽ hơn của tham vọng, mong muốn có được nhiều thứ của xã hội và nó chỉ là động lực để làm việc rồi vươn tới nó mà thôi. Phải nó chỉ là động lực mà thôi, khi cậu bạn tôi nói đến cuộc chiến, nó cũng chỉ là động lực để cậu làm việc tiếp mà thôi, dùng từ cuộc chiến sẽ giúp cậu mạnh mẽ hơn. Bản chất 2 động lực này là một, sẽ có một cái đích và tâm trí sẽ bảo rằng chúng ta cần vươn tới nó, nhưng một phần tâm trí ngay lập tức sẽ sinh ra một cực đối lập để chống lại nó, có thể nó rất vi tế và khó phát hiện, nó sẽ bảo rằng chúng ta đừng làm nữa, chúng ta chờ 1 chút rồi làm, ngày mai làm... Tâm trí sẽ diễn ra như vậy. Và khi tôi nói bản thân đã mất ước mơ ở nơi người bố thứ 2 của mình, điều đó có nghĩa là cái tâm trí kia, cuộc tranh đấu bên trong nội tâm kia đã biến mất, nó không có nghĩa là tôi không làm việc. Sự làm việc của tôi vẫn diễn ra theo một cách khác, thành công không còn tồn tại nữa, tâm trí đã biến mất khi tôi làm việc và trái tim đã xuất hiện. Đối với trái tim, nó chẳng có khái niệm gì về sự thành công, về sự vượt trội hơn người khác và sự đảm bảo về 1 tương lai tốt đẹp. Trái tim sẽ rung động với từng công việc mà tôi đang làm và kết quả là thứ sẽ xảy đến, có thể kết quả đó không như mong đợi, có thể nó cũng vượt kỳ vọng và niềm hạnh phúc nhất không phải diễn ra khi kết quả đến, nó diễn ra ngay khi tôi đang làm rồi, kết quả đến tức là tôi đã kết thúc công việc đó. Trí năng thì khác, nó sẽ thật hạnh phúc khi bao công sức đã đổ vào và ngày hôm nay đã có một thành tựu kỳ vọng, nhưng kết quả xấu thì nó sẽ buồn và thấy thật ngu ngốc với đống công sức kia, rồi trí năng sẽ bắt tôi phải rút kinh nghiệm, nhận sai và thay đổi.
Nhận xét
Đăng nhận xét